Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

NUDE



Dec 11, 2011
Thái Phiên Art Photo Gallery
Jan 1, 2009
Như khói mong manh
Như khói mong manh
Mỹ
Mỹ
Cán sa Mĩ nữ ca

Thanh thanh thượng dã trúc
Trì ngạn vô sở đắc
Đương quân đao tẩy nguyệt
Khu trì hoặc quan trắc...
Chức tạo Mĩ hoàn Mĩ
Cán sa hựu cán sa.

Tạm dịch:

Khúc hát giặt lụa của cô gái tên Mĩ

Xanh xanh một thứ trúc
Bên bờ ao ngơ ngác
Giờ chàng đang mài gươm
Dưới trăng... hay quan trắc...
Dệt cửi Mĩ, mình Mĩ
Hết chiếu lại giặt chăn.
Huy Le
Huyền diệu
Huyền diệu
Thao thức
Thao thức
Suy tư
Suy tư
Vô đề
Vô đề
Giấc mơ của đá
Giấc mơ của đá
Những đường cong #4
Những đường cong
Cô đơn
Cô đơn
Những đường cong
Những đường cong
Sen hồng một độ
Sen hồng một độ
Về soi bóng mình...
Về soi bóng mình...
Gió thu
Gió thu
Khúc tự tình
Khúc tự tình
Cỏ đá lao xao
Cỏ đá lao xao
Trên đỉnh bình yên
Trên đỉnh bình yên
Khúc giao mùa
Khúc giao mùa
Bên khung cửa
Bên khung cửa

Lộng gió
Lộng gió
Thiên sứ
Thiên sứ

Cuối cùng, Thiên sứ cũng quyết định gieo mình xuống trần, trút bỏ mọi thứ trên thân thể, kể cả đôi cánh và sức mạnh, nàng trần trụi và khô khốc lướt nhanh qua những ngân hà... Bóng tối của vũ trụ không thể nào che khuất tâm hồn trong sáng, thánh thiện toát ra từ da thịt nàng - sức sống tinh khôi và trinh nguyên ẩn chứa trong không gian và thời gian...
 
Nàng rụt rè, ngỡ ngàng bước đến, chạm vào ranh giới của sự ngượng ngùng, e ấp muôn thuở… Không phải là sự lựa chọn, không phải là sự gượng ép, mà là chính nàng muốn thế. Nhưng để hiểu được chân giá trị của sự cao thượng, sự hy sinh thầm lặng thì không dễ chút nào, những suy nghĩ cứ mãi vương vấn, lẩn khuất trên làn tóc bồng bềnh bởi gió và những tia sáng từ những tinh tú xa xăm...
 
Liệu thế gian có hiểu được những suy nghĩ sâu kín mà nàng đã và đang trăn trở? hay chỉ ngắm nhìn nàng qua cái không gian hai chiều vô vị ấy?
Về với thiên nhiên
Về với thiên nhiên
Hoài niệm
Hoài niệm
Ký ức
Ký ức
Nắng mai
Nắng mai
Sóng cát
Sóng cát
Suối mát
Suối mát
Thân phận
Thân phận
Uẩn khúc
Uẩn khúc
Mỹ nữ ngồi nép trong hang đá
Trần tục ảo vọng ở chốn nao
Cúi mặt em soi đời vô định
Uẩn khuất trong lòng em biết không

Đá đen làm thân em trắng toát
Làn da nì nuộc chẳng phấn son
Em đẹp như thần tiên trong tối
Cớ sao lại uẩn khuất điều chi...

LÊ MINH ĐỨC

TÌNH BUỒN LÁ DIÊU BÔNG
(Lời nhân vật Chị trong "Lá Diêu bông" của Hoàng Cầm)

Người yêu nhỏ của tôi
Lang thang đi tìm lá
Diêu bông chiều nắng lạ
Bàn chân trần dẫm gai.

Người yêu nhỏ của tôi
Còn trong veo giọng nói
Chiếc cằm xinh nhẵn nhụi
Hình hài còn lớn thêm…

Mà sao lắng nhịp tim
Cho tôi hồi bối rối,
Ngỡ tình qua nông nổi
Tôi đòi lá diêu bông.

Đi cuối bể đầu non
Những mong tìm thấy lá
Tuổi xuân tôi giục giã…
Áo cưới ngày vu quy.

Chạnh lòng mối tình si
Diêu bông là hư ảo
Thương niềm tin khờ khạo
Chợt giật mình tái tê…

Chỉ còn ngọn gió quê
Tháng năm hoài nhung nhớ
Thương đồng chiều cuống rạ
Tình buồn lá Diêu bông!
Vời vợi phía mùa đông….


LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Hồn của đá
Hồn của đá
có gì đâu khi phần người còn đó
giữa đá kia có bóng sáng chói lòa
bóng nghệ thuật đỉnh cao là ở đó
cảnh lộ thân nhưng chẳng chút mảy may

Anh làm đẹp cho thế gian từ đó
dẫu cho bao khốn khó vẫn không từ
nên Anh thấy cái người ta chẳng thấy
tựa đá kia Anh biến chúng thành vàng

LÊ MINH ĐỨC

Giữa một buổi trưa dịu nắng, em và tôi đã nhọc nhằn vượt qua những bãi đá gập ghềnh, nhấp nhô dưới lòng sông khô cạn để tìm đến một hốc đá chưa có dấu chân người bước qua.
Bên những khối đá nặng nề, sần sùi, xám xịt đã ẩn mình hàng ngàn năm nay dưới lòng sông, tôi lắng nghe từng thanh âm của bước chân em nhẹ nhàng vọng lại như tiếng thì thầm của đá.
Hình như đá cũng đang có một nỗi niềm…
Giữa một vùng hang động
Một màu đá xám xanh
Em hiện hữu long lanh da thịt
Lẫn vào "Hồn của đá" em ơi...

Nguyễn Đăng Minh
Ngọc của đá
Ngọc của đá
Muốn hỏi gì hả em
Đá ngàn đời câm lặng
Trong điệp trùng, hoang vắng
Em - mỏng manh, hao gầy...

Giữa thông ngàn chiều nay
Đá lạnh lùng trĩu nặng
Em muốn thành ngọc sáng
Sưởi lòng đá, đá ơi...

vitieubao


Chất chồng một rừng đá mồ côi
Em hiện hình không lụa là che giấu
Lấp lánh sáng giữa màu trầm của đá
Viên ngọc tuyệt vời nơi cổ tích triệu năm...

Nguyễn Đăng Minh
Đồi trăng
Đồi trăng
đồi trăng sao chẳng thấy trăng
chỉ thấy lăng măng chút mằn mằn
đêm tối sao càng thêm tối
đêm trăng sao chăng để trăng cười

LÊ MINH ĐỨC
Có một dạo tôi thích nằm ngắm trăng khuya bên cửa sổ. Những lúc đó tôi cảm nhận được cái không gian diệu kỳ qua ánh sáng bàng bạc, huyền hoặc của vầng trăng và cảm thấy mình như cùng tan ra với trăng, như hòa quyện trong ánh trăng, như chơi vơi, như run rẩy theo từng chiếc lá đang hứng trăng sau hè… Trong không gian yên tĩnh tràn ngập một màu trắng sữa huyền bí ấy, tôi muốn trăng là của riêng mình tôi và chỉ của riêng tôi thôi, tôi ích kỷ không chịu san sẻ cho bất kỳ ai dù chỉ là một mẩu trăng vụn.
Tôi lớn dần lên theo những mùa trăng và trăng cũng đã trở thành… mãn tính trong máu thịt. Thấp thoáng trong nhiều bức ảnh của tôi có dáng dấp của Hằng Nga. Tuy nhiên, có một lúc nào đó tôi lại giật mình chợt nhận ra: Sống và yêu là khát vọng luôn sáng tỏ như trăng nhưng cũng lại xa mờ như trăng.

Đồi xuân gờn gợn trăng soi
Giếng xuân e ấp tận nơi cuối làng
Đêm xuân sao cứ trễ tràng
Khát khao xuân tới, bẽ bàng tuổi xuân..

vitieubao

Vũ khúc #2
Thiên thai
Thiên thaiEm lãng đãng... thân trần như trong suốt
Nắng sáng bừng ve vuốt bước chân tiên
Vườn thiên thai run rẩy cỏ ngát mềm
Em!
Dừng bước!
Đừng tan vào cõi mộng...

Vitieubao
THIÊN THAI EM LÀ MỘNG THIÊN THAI
Ở CHỐN TRẦN GIAN LẮM CHÔNG GAI
THẾ MÀ CHÂN TRẦN EM VẪN BƯỚC
TA SỢ EM ĐI TA KÊU LỚN
NHƯNG SỢ THÚ KIA LÀM EM SỢ
NÊN MUỐN NGỦ SAY MỘNG ĐẸP HOÀI
LÊ MINH ĐỨC
Tương truyền, Lưu Thần và Nguyễn Triệu là hai chàng trai rủ nhau đi hái thuốc trên núi Thiên Thai, rồi lạc lối và gặp hai Tiên nữ, và cùng hai nàng kết duyên thành vợ chồng. Sau khi ở cõi tiên được nửa năm thì Lưu Thần và Nguyễn Triệu chợt nhớ quê nhà, cùng đòi về thăm. Khi trở lại quê hương thì phong cảnh hoàn toàn đổi khác, hỏi ra mới biết đã đến đời cháu thứ sáu rồi. Không còn ai quen thuộc, lòng buồn bã hối hận, hai chàng tìm đường trở lại núi Thiên Thai, nhưng than ôi, đường xưa lạc lối nên không tìm lại được cõi tiên nữa...
Thiên Thai là một miền đất hứa, không ai tìm được trên thế gian này và tôi hiểu được bài học không biết chọn lựa của hai chàng Lưu Nguyễn năm xưa. Vì không biết chọn lựa nên họ mất cả cõi tiên lẫn cõi trần…
BẤT CHỢT EM

Em qua tôi sáng nay bất chợt
Ngỡ ngàng mùa hong chín đam mê
Nụ cười hiền tinh khôi – ôi nắng đẹp
Đem thương yêu giăng kín lối về!

Gió hôn em đến ửng hồng đôi má
Tóc buông lơi vai ấm ngát xuân nồng
Em gọi ngày ngân lên tình ca nhớ
Nhớ ngập tràn mắt biếc bình minh trong!

Cỏ hoa mùa ươm hương sắc trinh nguyên
Gửi vào tim em - nồng nàn quá thể!
Mong một lần , một lần thôi – bình dị
Gió thầm thì em biết khúc tình tôi!


LƯƠNG ĐÌNH KHOA

ĐẦY

Con đường đầy lên hương cỏ
Cỏ đang thì…
Xôn xao!
Người ơi, xích lại gần nhau
Xanh mắt mềm môi, xanh lời ân ái
Ngày và con đường xanh lên vụng dại
Tình ứ đầy – ăm ắp nhân gian!

Lòng em đầy lên hương tình anh…
Tuổi lúa đồng nồng nàn như thác lũ
Mặt trời trên ao là không đủ
Để sáng và ấm nóng hơn nụ hôn lúc tình đầy!
Ngày chất chồng - rực hồng những mê say…

LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Vũ khúc
Vũ khúc
THOẢ LẠC HỒNG MI
Bất chợt nhoà nhạt bóng hồng mi
Lệ ước rong sương ai hiểu mình
Đứng để thế gian thèm mấy độ
Ngắm lại một thoảng bóng thanh hồng


BÀN TAY EM

Em ngồi uốn những đường cong số phận
Trầy trật…
Tia máu hồng bật ra, xôn xao hát
Về diệu kỳ bàn tay!

Mười ngón thon dài mang hình thuỷ chung
Không độc dược
Lướt nhẹ trên anh, ấp iu dịu dàng ve vuốt…
Xoá nhoà từng mảng cô đơn!

Mười ngón thon dài mang hình niềm tin
Kéo bão giông vùi sâu trong lồng ngực
Tràn trề bình yên, tràn trề hi vọng…
Mùa căng phồng khát khao!

Đặt vào trong nhau những tin yêu,
trên mênh mang từng miền bao dung đầm ấm
Mặc cả cùng thời gian, mặc cả cùng số phận
Hứng trọn từng giọt đê mê không màu dục vọng,
Uốn thẳng băng những đường cong số phận…
Bàn tay em…
Thắp trong nhau triệu triệu mặt trời!


LƯƠNG ĐÌNH KHOA
VÀ TÔI THẤY MÌNH ĐANG CHÍN

Đêm đồng loã
Xé toạc váy đầm đen thẳm, ném về phía cần chở che
Phía con sóng ngầu bọt đam mê
Phía nồng nàn ân ái!

Như cánh đồng làng bình yên bao năm ngủ vùi hoang dại
Lần đầu tiên trong đời biết đến sự mát lành của giọt mưa
Giọt mưa thăng hoa…
Giọt mưa khám phá…

Kìa… Ô kìa là gió
Gió đè mình rạp xuống những hàng cây
Kìa… Ô kìa là mây
Mây bồng bềnh…
Nhấp nhô…
Hổn hển…

Kìa… Ô kìa là tôi - ngọt ngào hương thầm kín!
Đêm say mèm
Chảy dài từng giọt nóng bỏng trên đường cong cánh đồng
Bàng hoàng…
Sờ sững….

Và…
Giữa sung mãn những vũ điệu điên cuồng
Tôi thấy rừng rực – mình đang chín!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Tung cánh
Tung cánh
Một chiều trên biển vắng, tôi đã chụp gần 100 kiểu ảnh để rồi chỉ chọn được 1 tấm ưng ý nhất. Em đã ôm ngực thở dốc và mệt lả người sau khi chạy lui chạy tới đến hàng chục lần trên nền cát ướt để cho tôi bấm máy… Nhìn những giọt mồ hôi quyện nước biển mặn chát lăn dài trên đôi má ửng đỏ rồi vỡ tan trong gió, lòng tôi bỗng chùng xuống… Tôi biết rằng tôi rất muốn nói với em một lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất, nhưng tôi đã vụng về không biết dùng ngôn từ nào để diễn đạt được một câu nói quá đỗi bình thường này, ngoài cái xiết tay khá mạnh…
Một thoáng ngỡ ngàng vụt qua trong ánh mắt nhuộm màu hoàng hôn, rồi em nhìn tôi mỉm cười như thầm hiểu điều tôi muốn nói tự tấm lòng biết ơn sâu xa của người làm nghệ thuật…
Cả đêm dài phập phồng sương thở
Bình minh rực hồng vẫy gọi trên cao
Em tung cánh... Mặt đất thiêng níu lại
Đừng dời xa tổ ấm thân thương
Nguyễn Đăng Minh
Vết lăn trầm
Vết lăn trầm
Hàng thế kỷ trầm hương sâu rừng độc
Em nguyên trần trầm quý của thạch hoa
Vết con người vết lăn ngọc đá
Đằm vào lòng ta vô giá em ơi...

Nguyễn Đăng Minh
Thấy tấm Vết Lăn Trầm là mình liên tưởng đến bài Vết Lăn Trầm của Trịnh Công Sơn .
Thái Phiên ơi là Thái Phiên, tấm này có ý nghĩa lắm, và lấy tựa cũng hay nữa...


1.
Vết lăn vết lăn trầm
Hằn trên phiến đá nâu thêm ưu phiền
như có lần chim muông hằn dấu chân
người đi phiêu du từ đó chưa thấy về quê nhà
rộng đôi cánh tay chờ mong
người chợt nhớ mình như đá...

2.
Đá lăn vết lăn buồn
từ hoang xưa dấu thân anh dã cầm
Ôi vết hằn ghi trên bồn gió hoang
Chờ ta xa du một chuyến
Ôi môi hờn xin đừng kể lại tích xưa buồn hơn
Đợi chờ năm làm gió qua truông thiên đàng

Đ.K.
Thôi ngủ yên đi con,
Ngủ đời yên đi con,
che dấu thân đau rã mòn,
ngủ đời yên đi con
Như vết thương đau ngủ buồn
như trùng dương đêm mắt thâm
còn nghe ngóng

3.
Đá lăn vết lăn trầm
từ cơn đau ấy, lưu thân mỏi mòn
Ôi mắt thầm van xin lời thánh đêm
bài ca dao trên cồn đá, trên ngai vàng quê nhà
một thời ngủ yên tuổi xanh
rồi một hôm chợt thấy hoang vu quanh mình...

KT Photography
Cát bụi
Cát bụi
Giấc mơ hoa
Giấc mơ hoa
Người đẹp ngủ, chìm trong giấc mơ là hoa và lưới - những sợi lưới tình to mà không dễ lọt, thưa mà lại khó rơi. Ai có đủ bản lĩnh để nói “Không!” khi nhìn người đẹp đang say trong giấc nồng như thế, dẫu có là quân tử cưỡi ngựa qua đường… Hai gam màu nóng (đỏ) và lạnh (xanh) quyện lẫn vào nhau trong một chủ thể như ẩn dụ một sự giằng co trong tư tưởng của người xem.
Tác giả muốn hướng người xem đến cái đẹp, cái hoàn mỹ, cái gợi cảm của vóc dáng ngọc ngà kia và có thể còn có những vẻ đẹp tâm hồn khác mà anh muốn mượn vẻ đẹp của hình thể để ngụ ý cũng nên. Nhưng, để hiểu và để cảm được cái hồn của mỗi tác phẩm, nhất là những người mới xem lần đầu, có lẽ không tránh khỏi cái giằng co giữa một bên là bắt cái đầu mình phải nghĩ trong sáng, phải nghĩ đến cái Mỹ, với một bên là sự tò mò muốn khám phá những bí ẩn về giới tính.
Tác giả cũng rất “biết người, biết ta” khi để cô gái choàng tấm lưới lên người - như một sự cách điệu đáng yêu…
Nhà báo Đinh Thu Hiền
CÓ CÔ XINH THẬT LÀ XINH

Gió hôn trăng đến dịu dàng
Tình rơi… Tràn khắp thế gian là tình

Có cô xinh thật là xinh
Hôn trong nỗi nhớ… bóng hình người dưng

Người dưng chung xóm cùng thôn,
Ra vào chạm mặt cho hồn ngẩn ngơ…

Ngẩn ngơ tựa một bài thơ
Giấu trong chiếc nón - đợi chờ ngày trao…

Ngày trao sẽ tỏ lòng nhau
Trăm năm dệt mối trầu cau thắm tình!

Có cô xinh thật là xinh
Hôn trong nỗi nhớ… bóng hình người dưng!


LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Hong tóc
Hong tóc

Rừng vắng
Rừng vắng
Tỏa hương
Tỏa hương
MÙI HƯƠNG

Tựa dòng sông bề bộn phù sa
Nồng nàn sắc đỏ
Rì rào xanh lên những cánh đồng châu thổ
Bài hát không lời ám ảnh kiếp u mê

Bóng tối dạt xô
Ngày thắp lên đã đầy hương sắc
Những cơn gió ồ ạt tự vẫn
Giữa không gian đẫm ướt hương tình

Em thần tiên
Phả vào đời mùi hương huyền hoặc
Mát lành. Trinh nguyên
Những khứu giác khuyết tật hồi sinh
Nghe tình tí tách hoan ca...

Đời nở ra
Phồng lên bất tận
Trong lấp lánh và mê đắm hương tình!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Trăng non
Trăng non

Chuyện xưa kể rằng ở một vương quốc nọ có một tên cướp khét tiếng giết người không gớm tay, vào một đêm thu hắn lẻn vào hoàng cung với ý định giết công chúa để cướp nữ trang và viên ngọc quý mà nàng thường mang trên người. Trong ánh sáng mờ ảo chan hòa cùng bóng tối của căn phòng, hắn đã rút gươm ra và nhẹ nhàng tiến đến bên giường của công chúa…, khi thanh gươm đã vung lên và sẵn sàng cắm phập xuống tim của nàng, thì ngay lúc đó áng mây vừa tan nhường chỗ cho ánh trăng tỏa nhẹ xuống hoàng cung̣, qua ánh sáng lung linh huyền ảo của trăng non, hắn thấy trước mắt mình là một thân thể nõn nà kiều diễm của công chúa đang khỏa thân và say sưa trong giấc điệp; dưới làn da trắng hồng của đôi bờ bồng đảo là trái tim đang đập nhẹ theo từng nhịp thở trinh nguyên… Lần đầu tiên trong cuộc đời ngang dọc, tên cướp đã sững sờ đứng lặng yên trước vẻ đẹp thánh thiện của Tạo hóa, hắn đã run tay không thể đâm gươm xuống ngực nàng, hắn đành phải âm thầm rút lui vào bóng đêm…
Cái Đẹp mong manh, nhỏ nhoi còn sót lại trong phần NGƯỜI của tên cướp đã cảm hoá được và chiến thắng cái Ác cố hữu trong phần CON của hắn. Đó là triết lý muôn đời của nghệ thuật, của lẽ sống, qua câu chuyện mang đậm tính huyền thoại trên...
Trăng... thoã ( )

tưởng rằng trăng sáng để cho đời
nào ngờ, có nguyệt để mà chơi!!!
tửu đồ bao kẻ, vờn trăng lẳng...
thi nhân muôn vẻ khóc với cười,
gió thoảng môi hôn, chừng như đã...
cạn hết cung Hằng phút lã lơi!
nhởn nhơ tàu lá, trong đêm vắng
nhún nhảy, phơi bày giữa biển khơi
vừa loáng sách đèn, giờ ra giậu
vắt vẻo tênh hênh... ngửa giữa trời
đò im chèo mái, trăng lay nhẹ
tìm bến im lìm... chút trăng chơi
thiên hạ ngủ say, nào ai biết
đêm nay, nguyệt tận rớt ven đồi...

chỉ còn ly nữa, chai cạn hết
ta vẫn say hoài, say mãi thôi!

H.T 07
Về với biển
Về với biển
TRỞ VỀ SỰ SỐNG
Phồn hoa ở chốn đô thành
Thôi em đã chán... trở về biển xanh
Em về, em bỏ hết rồi
Chỉ đôi chân đất giết người trần gian
Bàn chân trên sóng rì rào
Đời em chắc cũng thăng trầm lắm thay...

pinponkl@yahoo.com
Hoàng hôn đỏ
Hoàng hôn đỏ
Mặt trời chiều ngả về tây
Tia nắng chống đỡ chân mây cuối trời
Hoàng hôn đỏ lắm ai ơi
Nỗi lòng em gửi trong lời sóng hoa

Lê Tuấn
tình Lăng Cô tan vỡ
núi Hải Vân khóc oà
dấu chân em trên cát
sóng biển xóa tan rồi
hương tóc em đỉnh núi
gió cũng cướp của anh
...
hakuna matata

BIỂN CHIỀU

Có những buổi chiều ngồi bâng khuâng trước biển
Vớt bóng hoàng hôn - đong đếm vui buồn
Ta - toà lâu đài cát lạnh cô đơn
Ngẩn ngơ nhìn…
Hạnh phúc như sự vội vàng
Trong chuyến tàu đêm - trước thềm năm mới
Sóng ru mòn mỏi…
Khúc tình ca năm tháng đã nhạt màu.

Em - hải âu,
Tung cánh vỗ từ biển chiều… xa mãi
Bờ cát dài khắc khoải…
Mơ dấu chân chim
Ăm ắp giọt bình minh không lời.

Biển chiều mang trái tim bồn chồn của sự ngóng đợi,
Âm thầm khóc… Âm thầm đau!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

PHÍA NẮNG HOÀNG HÔN
Trôi về phía nắng hoàng hôn
Những đôi mắt đỏ bồn chồn ngóng trông
Gió mùa như cứa như đâm
Sao bằng tê tái... người không trở về!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Nguồn sống #1
Nguồn sống 1
Ô kìa!... tuyệt quá... cái gì đây
Làm sao mơn mởn búp măng này
Thục Nữ tràn trề nguồn sống gọi
Si tình Quân tử mộng càng say...

vitieubao
Nỗi lòng
Nỗi lòng
CHUYỆN TÌNH YÊU

Này giấc mơ, thôi đừng thổn thức
Ngóng trông chỉ làm thêm sốt ruột…
Nghĩ suy gồng mình
Trĩu nặng hình anh!

Này ánh trăng… Đêm cô đơn là thế
Đừng vàng thêm nữa, cồn cào thêm nữa… Những khát khao
Này sương đêm, hoa đêm… Và cả tiếng dế bờ rào
Sao không hỏi mùa thu về nỗi nhớ?

Gió… Ồ, gió…
Gió nồng nàn ve vuốt đêm xanh
Nói với em - chuyện tình yêu là thế.

Và em…
Em trong căn phòng lặng lẽ,
Nghĩ suy cũng gồng mình trĩu nặng hình anh!


LƯƠNG ĐÌNH KHOA

NGỒI RU NỖI LÒNG

Ngủ đi con mắt nhớ
Đừng trằn trọc thâu đêm
Người xưa giờ như gió
Biết phương nao dõi tìm...

Trăng trời luênh loang cỏ
Cỏ xanh lời yêu xưa
Thương thay con dế nhỏ
Úa vàng cả giấc mơ!

Ngủ đi con mắt nhớ
Bờ mi mỏi vạt sầu
Tình nồng mà dang dở
Biết có tàn trong nhau?


LƯƠNG ĐÌNH KHOA

NỖI LÒNG

Ngủ đi - nỗi nhớ bộn bề
Hoàng hôn xếp lại lời thề ban mai
Sương rơi giá nẻo đường dài
Người xa mờ phía đêm cài bóng trăng...

Ngủ đi - ký ức luênh loang
Mùa đi trong gió vội vàng mắt trông
Ngẩn ngơ thương tiếng dế đồng
Gọi tên ký ức ướt đầm giấc mơ...

Ngủ đi – tôi với dại khờ
Dòng sông quên bóng con đò trong đêm
Buồn chi - mắt biếc môi mềm...
Tình như gió thoáng bên thềm... Ngủ đi!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Dáng ngọc
Dáng ngọc
Đường nét #7
Đường nét
Soi bóng
Soi bóng
LẠNH

Đêm
Lạnh
Câu hát
Lạnh
Rơi
Nghiêng trên dòng sông

Dòng sông
lạnh
Giữa mênh mông
Lòng em
lạnh
Giữa căn phòng không anh!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Ngập ngừng
Ngập ngừng
Nét thanh xuân
 
Giai điệu mùa Xuân
Giai điệu mùa Xuân


Tôi đã mượn “chữ ký” ngoằn ngoèo, bay bổng và lãng mạn của Tạo Hoá để diễn tả những đường nét thăng, giáng, qua, về như những cung bậc, những tiết tấu của thời gian qua bốn mùa…
Rồi thời gian sẽ trôi nhanh…, những đường cong mềm mại, uyển chuyển này cũng sẽ tàn phai theo năm tháng…
Tôi như đang cố sức níu kéo lại thời gian, bắt giữ lại những khoảnh khắc của một thời son sắc với một niềm tin mãnh liệt: những khoảnh khắc đó sẽ là những giai điệu của mùa xuân vĩnh cửu…

Đồi trinh nữ


 
Tóc mai
Tóc mai
  KHÔNG ĐỀ
Trăng lên bên hàng xóm
Soi tỏ bóng một người
Góc vườn khuya lạnh vắng
Run tiếng nấc ngậm ngùi…

Nỗi niềm gì – ai ơi!
Hay chuyện tình dang dở?
Muốn làm chiếc khăn nhỏ
Lau giọt lệ đang lăn…

LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Đường nét #10
Đường nét 10
Đường nét #11
Đường nét 11


Gởi hương cho gió
Gởi hương cho gió

Em là người xa lạ đã tìm đến tôi, với giọng rụt rè qua điện thoại, em nói loanh quanh, xa gần rồi nhờ tôi chụp cho một số ảnh “lưu niệm nghệ thuật”. Sau một thoáng ngỡ ngàng, nhưng rồi tôi lờ mờ hiểu ý em và hẹn gặp em tại một quán café…
Tôi im lặng ngồi nhìn những sợi nắng chiều đang lung linh đùa nghịch trên từng lọn tóc nhỏ và chốc chốc lại hắt nhẹ lên khuôn mặt thanh tú của em… Và lắng nghe em kể câu chuyện riêng tư với một tâm trạng buồn. Qua câu chuyện, tự dưng tôi chợt nghĩ đến bài thơ “ Gửi hương cho gió“ của Xuân Diệu và thân phận của một người con gái, nhưng chưa biết cách nào để diễn đạt bằng ngôn ngữ của nhiếp ảnh…
Đêm về khó ngủ, vì cứ nghĩ mãi về câu chuyện buồn của em và ngồi bật dậy phác thảo trong sổ tay những ý tưởng cho buổi chụp hôm sau…
Sau một loạt bấm máy tôi vẫn chưa ưng ý, trong phút nghỉ giải lao, tình cờ em vén tóc hất ra sau. Trong khoảnh khắc đó tôi đã bật ra ý tưởng để thể hiện cho tác phẩm này…
Tảo khởi
Khai môn hồng diệp ngữ
Lập hạ tất quang huy
Hà vi oanh bất tiếu
Dạ vũ thuỷ thấp y?!

Tạm dịch:
Mở cửa lá hoa gọi
Lập hạ tưới nắng mới
Sao không thấy oanh ca
Đêm qua mưa ướt áo?!

  Huy Le

MIÊN MAN MÙA TẰM
Nghiêng xuống một buổi chiều
Hoàng hôn màu đồng thoại
Cháy rụi hết xiêm y

Ấp vào ngực từng thân tằm nhễ nhại
Căng lên nõn nà, óng mượt đường tơ
Hiến dâng mê đắm
Lá dâu tôi xanh sắc dại khờ...

Gõ cửa - hỏi nhỏ
Này thương yêu đã thức dậy chưa?
Thức dậy mà không toan tính
Mặc định
Từng vòng quay...

Đốt hết tình đêm nay
Lá dâu mùa mướt mát
Vũ điệu tằm cuồng nhiệt
Đảo điên
Cho đời kết tinh
Tình kết tinh
Ngàn tơ lòng buộc vào thời gian
Sáng lên
Những mùa tằm miên man
Miên man...


LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Đường nét #5
Đường nét 5
Đường nét #4
Đường nét 4
Đường nét #6
Đường nét 6
Đường nét #2
Đường nét 2
Ánh trăng
Ánh trăng
BÌNH YÊN

Lòng vẫn thế, và bình yên đến thế…
Phố chảy dài những giấc mơ đêm
Trăng đổ mộng ngập hồn – trăng con gái
Trái tim yêu trinh trắng rớt bên thềm.

Mùa thầm thì tiếng tình nhân thổn thức
Gió ru tình lêng láng mướt hương xanh
Em chập chờn thần tiên ẩn hiện
Để bình yên thơm những giấc mộng tình!


LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Như cánh Vạc bay...
Như cánh Vạc bay...
Hóa thân
Hóa thân
Hoa nắng
Hoa nắng
Hoa nắng ban mai quá sỗ sàng
Dát lên người ngọc vệt màu loang
Ước gì tôi đựơc làm hoa nắng
Ấp ủ đào tiên, thấm đẫm nàng.

vitieubao

Với tôi, mỗi bức ảnh là cả một kỷ niệm sâu sắc về thời khắc, lương duyên để bắt được “nó”.
Ấy là một chuyến đi dài mệt mỏi lên vùng cát, nắng, gió ở miền Trung để tìm một không gian thích hợp cho ý tưởng. Vừa nhận phòng cho người mẫu, tôi bỗng sựng người, ngây mặt ngồi bệt xuống sàn nhà ngẫm nghĩ. Em ngạc nhiên, thúc giục tôi “Sao anh kêu mệt mà không về phòng nghỉ ngơi lấy sức?”. Tôi “suỵt” khẽ, tiếp tục ngắm nghía, nghĩ ngợi rồi xắn tay áo, nhờ em giúp tôi di chuyển đồ đạc trong phòng. Bởi vì tôi chợt nhìn thấy ánh nắng hắt qua những khe tò vò, tạo thành những sợi nắng lung linh trên nền nhà với một vẻ đẹp đầy hứa hẹn. Căng tấm phông che tủ, không gian của căn phòng nhỏ buộc tôi phải thu người, nhoai tìm một góc bấm máy khá chật hẹp. Tôi chỉ kịp chớp nhanh mấy tấm trước khi nắng chiều đang nhanh xuống, thế là “Hoa nắng” đã ra đời, nhanh và gọn như có ai đó đã dọn sẵn cho mình.
  GIẤC MƠ TRƯA

Nhè nhẹ nhé, tiếng bước chân
Cho em thiêm thiếp chìm dần cõi mơ…
Mỏng mảnh sắc nắng ban trưa
Anh như cổ tích em vừa đọc xong!
Gió khe khẽ lén len phòng
Thổi tung một giấc mơ nồng tuổi yêu

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

tôi chẳng thể nào vướng vào trần gian được nữa
có lẽ nào Chúa lại cho tôi được chết tới hai lần
tôi yêu vầng sáng tôi yêu cả quầng tối
tôi yêu cả chỗ cong và tôi yêu chỗ rối

tôi nấc lên khi em quì sám hối
tôi dòm trộm khi Chúa tạo ra Em
tôi yêu em trong qúa trình chế tạo
tôi hôn em mỗi bận Chúa phơi em
tôi yêu em tôi ngồi canh vũ trụ
tôi ôm em chạy trốn bão mặt trời
tôi xoa em để làn da mịn mát
tôi kí sổ nợ Chúa bốn nhân tố
tôi móc tim lấy nhân tố thứ năm
tôi hoá thân trao cho em sự sống

tôi không ngờ mọi hỗn loạn từ em.,
hakuna matata
Đêm huyền ảo
Đêm huyền ảo
Mãn khai
Mãn khai
Gió xuân
Gió xuân
Lời của biển
Lời của biển
Biển vẫn vậy - ngàn năm khao khát
Sóng gầm gào - đầu bạc vì ai...
Ngày đêm thao thức miệt mài
Em như gần quá, vỗ hoài vẫn xa...

vitieubao

BIỂN KHÓC

Đã khi nào nghe biển khóc chưa em?
Thổn thức đêm trăng tàn rơi giọt bạc…
Biển khóc nhớ gót chân hồng trên cát
Của người em xa khuất phía trời xa…
Mặn môi anh giọt mắt biển nhạt nhoà…

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Khát vọng
Khát vọng

Dáng Xuân

em là tất cả của muôn hoa
là hương trời đất tiết giao hoà
em cười môi nở hoa trong nắng
ta sủng ướt rồi nét thi ca
nhởn nhơ đàn bướm đùa tung cánh
run rẩy hồn ai, nét bút nhoà
phải chăng lộc biếc trong ai đó
hay đã đâm chồi nở trong ta…

H.T 07

GỌI ANH

Về thôi, ngày đã khép rồi
Hoàng hôn tan phía sao trời nghiêng đêm
Căn phòng lửa ấm đã nhen
Chăn thơm mùi nắng, gối mềm hương xưa...

Về đi, giấu nắng vào mưa
Vùi quên vào nhớ cho vừa lòng nhau
Lại yêu, hơn phút ban đầu
Cho tan đi những niềm đau dại khờ!
Trăng trời thôi kiếp bơ vơ,
Dừng chân quán gió tím bờ môi trinh!

Về đây, đầy những ân tình
Làm sao dối được lòng mình... Người ơi!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Đang vươn tới phía xa không tưởng
Đến tận cùng khát vọng trong em
Ngùn ngụt cháy lửa tình nguyên thuỷ
Ấm mặt đất lành trỗi dậy những mầm xanh
Nguyễn Đăng Minh
Huyền thoại Venus
Huyền thoại Venus
Hun hút gió loã lồ trên đại lộ
Đêm ỡm ờ bật tung cúc đam mê…
Mảnh trăng trời nhạt đi
Những sắc vàng cồn cào khao khát sống

Hàng cây mơ mọc những cánh tay dài đầm ấm
Ôm khăng khít ngọn – thân – cành, rễ quấn đến cùng tận đời nhau!
Những đôi nhân tình nhìn vào mắt sâu
Đêm chở che, thành ngôi nhà chung bao dung thân thiện
Thèm được làm đau nhau bằng dư thừa những nụ hôn lênh láng
Để hoài thai triệu triệu mặt trời!

Sõng sượt trên cỏ mềm đường khuya – Tôi
Ngọn gió loã lồ chồm lên lồng ngực
Vũ trụ sôi lên… Trăm nghìn thiên thạch vỡ vụn
Thấm hút đê mê, thắp thành sao an ủi bầu trời!

Bồng bềnh trôi…
Giác quan thứ sáu cựa mình khiến em cảm nhận được tôi
Và cởi áo thả lưới trên đường khuya tình tứ
Áo lụa mong manh đánh bật ngọn gió loã lồ, kéo tôi về bằng mùi hương em thầm kín
Đậm đặc tuổi Mười tám mát lành trinh nguyên


LƯƠNG ĐÌNH KHOA


Để có được “ Huyền thoại Venus”, tôi phải chụp lui chụp tới đến ba lần… Thực ra chẳng có gì phải cầu kỳ đến thế, nhưng vì dạo ấy (1993) chụp ảnh khoả thân là một điều gì đấy “nghiêm trọng” lắm.
Em và tôi phải nhiều lần hẹn hò mới có một dịp thuận tiện, nhưng sau hai lần chụp mà vẫn chưa thành công, phần vì máy móc, ống kính, đèn đóm, phông màn đều thuộc loại “dã chiến” nên không thể kiểm soát được nguồn sáng như ý mình; phần vì kinh nghiệm tay nghề còn non trẻ.
Nơi chụp là một căn phòng nhỏ nóng bức, đồ đạc bày ngổn ngang phải dọn dẹp trước khi chụp, trên tường đóng sẵn 2 cây đinh, tấm vải đen được móc lên và trải dài xuống đất để làm phông. Bóng đèn tròn 200 watt với cái choá đèn tự chế, kết hợp với đèn slave có phủ tấm giấy bóng kiếng màu cam để tạo một cảm giác huyền ảo… Trong điều kiện khó khăn như thế, nhưng chúng tôi vẫn say sưa sáng tác.
Lần chụp cuối, em tạo dáng mãi vẫn chưa đúng ý, tôi bước đến chạm những ngón tay vào vai để xoay nhẹ người em. Em rùng mình, né người thảng thốt: “Đừng đụng vào người em!”
Tôi hiểu nàng Vệ Nữ trinh nguyên đã hoá thân vào em và vì quá yêu cái Đẹp, nên em đã vượt qua những ngại ngùng, e thẹn của bản năng tự nhiên để cùng tôi đến với cái Đẹp và mang cái Đẹp đó dâng tặng cho Đời.
Đã mười bốn năm trôi qua… Bây giờ em còn nhớ?
Đường nét #1
Đường nét 1
Dưới trăng
Dưới trăng
Đồng cỏ hoang
Đồng cỏ hoang
  HƯƠNG CỎTrên đồng cỏ tỏa hương thơm ngát
Em đi mãi trên mộng đam mê
Em tỏa hương gởi gió bay về Mộng càng nhiều bước đi càng nặng
Nên bồi hồi em chợt dừng bước
Ta đứng nhìn dáng em gầy guộc
Mái tóc bồng bềnh theo gió bay
Tiếng côn trùng vi ve vẩy gọi
Cùng tiếng gió như khúc giao mùa
Cỏ miên man như lòng em bất tận
Ta đứng say nhìn đồng cỏ dại
Khi em về bóng vẫn còn đây...

pinponkl@yahoo.com


Em về qua lối heo may
Thu ru xao xuyến rơi đầy tóc thơm
Ngập ngừng vạt nắng bên sông
Sóng đa tình nhớ… Hôn thầm môi yêu
Nghiêng vai rụng ánh trăng chiều
Bâng khuâng tôi hứng một điều vu vơ…

Em về trên lối mưa xưa
Nồng nàn cỏ nhớ hương mùa thanh tân
Hoa sim tim tím giật mình
Ai mang sắc tím chung tình trao em?

Còn tôi đứng ngóng trong đêm
Khát khao trao hết dịu dàng tim yêu!


LƯƠNG ĐÌNH KHOA
KHI GIÓ MÙA NGÂN KHÚC

Khi gió mùa ngân khúc
Em hoá diều bay xa
Lẻ loi tôi - sợi chỉ
Níu kéo chiều đừng qua

Ngày trôi trong ngấn mắt
Mây bạc lời ái ân
Ta như hai chiếc lá
Cùng cây chẳng cùng cành

Gió ngân lên da diết
Lạnh buốt mặt trời rơi
Con chim tìm khát ấm
Ngậm giọt chiều chơi vơi…

Đêm vừa ra vừa ngủ
Em vừa gần vừa xa
Vầng trăng hoen mắt ướt
Trôi vào tôi nhạt nhoà!

Nghe gió mùa ngân khúc
Giục tình vào bao la…


LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Diễm xưa
Diễm xưa
Em rảo khuất vào trong Diễm xưa
Khăn voan hờ hững khoác đong đưa...
Bỏ lại phía sau đời nhầu nhĩ
Bao cuộc thăng trầm, bao gió mưa...

vitieubao
Bức họa
Bức họa

Câu chuyện cách đây đã lâu lắm rồi, mà cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi…
Khi đi qua một cánh rừng hoang vắng, chúng tôi phát hiện ra một vũng nước cạn trong vắt, bóng cây và mây trời in lên mặt nước lung linh như bức tranh vẽ. Tôi loay hoay mãi với ý tưởng tạo dáng, tạo hình rồi nhờ em bước xuống… Khoảng chừng 20 phút sau, tôi thấy hình như em có điều gì đó bất ổn, cứ xoay trở hoài mà không chịu ngồi yên, hỏi thì em không nói.
Lát sau, trên người người em lấm tấm nhiều vết đỏ và rất ngứa ngáy, khó chịu. Hóa ra là vì trong vũng nước thoảng nhìn rất sạch đó có nhiều lá mục từ đầu nguồn đã phân hủy lâu năm, trong nước có nhiều vi khuẩn. Tôi say sưa bấm máy mà không để ý, còn em đã biết sớm nhưng đã cố cắn răng chịu đựng cho đến khi chụp xong…
Và tác phẩm Bức họa” đã ra đời như thế.
Bây giờ ngồi viết những giòng này mà lòng tôi cứ dâng tràn niềm xót xa, hối hận… Em đang ở một phương trời xa xăm nào đó có còn nhớ chuyện năm xưa?
KHUÔN MẶT TÌNH YÊU

Đưa tay quệt những đường ngang dọc
Từng mảng màu loang mãi… Lẫn trong nhau
Em run người. Em thẫn thờ… Bật khóc,
Vẽ sao được khuôn mặt tình yêu?

Tháng năm dài ta vẫn đi qua nhau
Như những mảng màu dọc ngang mà em đã vẽ
Những điểm mình gặp nhau nhiều thế
Sao không dừng lại, vẫn cứ đi qua?

Mỗi mảng màu loang về một phía xa
Để lửng lơ vô hình một khoảng trống…
Khoảng trống đơn côi mang hình ảo vọng
Và dưới tận cùng
Là khuôn mặt tình yêu!

LƯƠNG ĐÌNH KHOA

Bố cục
Bố cục
Nguồn sáng #1
Nguồn sáng 1
Xuân thì
Xuân thì
Vô đề
Vô đề

Tôi như cái giá đỡ đèn cầy ốm yếu, nhỏ bé trong ảnh, bao lâu nay vẫn đốt đuốc đi tìm cái Đẹp vĩnh hằng, bí ẩn của những đường cong mà Tạo Hóa đã ban cho người phụ nữ...
Và khi gặp được, tôi lại ngây ngô, đứng sững sờ ngắm vẻ Đẹp ấy như nhà thám hiểm đang chiêm ngưỡng những pho tượng kỳ bí liêu trai trong những hang động xa xưa, huyền thoại...
Đường nét #3
Đường nét 3
Trái cấm
Trái cấm
Suối vắng #1
Suối vắng 1
Suối vắng #2
Suối vắng 2
Suối vắng - thân trần gội nắng mai
Bàn tay vuốt nhẹ tóc mây dài
Cỏ cây hoa lá ngời trong gió
Tiên cảnh mơ màng trong mắt ai...
vitieubao

 
Sức sống
Sức sống
Rừng mơ
Rừng mơ
E ấp
E ấp
"E" rằng "ấp" chẳng được đâu
"Rừng xưa đã khép" biết đâu mà lần
Tóc mây rối rắm lưng trần
Quay lưng em dấu nét xuân hao gầy
Bàn tay xoắn lấy bàn tay
Ai mang hạnh phúc đêm này cho em...
vitieubao
Sóng cồn
Sóng cồn Sóng làm nghiêng ngã đá ơi
Còn em hơn hớn lả lơi gọi trời
Ước gì làm giọt nắng rơi
Để làm chao đảo biển khơi ngàn lần

Nguyễn Đăng Minh
Biển ở đó
Và em cũng ở đó
Sóng cứ vỗ bờ
Ồn ào và mạnh mẽ
Như tình em muốn gọi
Tỏa hương thơm
Vĩnh cửu
Trinh nguyên
Nguyễn Văn Chiến
Sóng cứ cồn lên ào ạt xô bờ
Em cồn lên trong một ngày nổi gió
Lòng cồn lạ tựa ngàn trùng sóng vỗ
Vỗ mãi mà chẳng chạm được vào em..
vitieubao

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.